Teya Salat
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Theo đuổi lính đặc biệt


Phan_17

Cô còn nhớ rõ ban đầu nhà các cô ở tại lầu năm, hộ thứ ba bên trái, bằng vào trí nhớ, cô tìm được căn nhà năm đó, thì ra là cửa gỗ đã sớm đổi lại thành cửa chống trộm màu nâu, cửa chống trộm khóa chặt bên trong, không lưu lại một khe hở cho cô rình coi.

Cô chỉ phải gõ cửa, gõ thật lâu, tay cũng gõ đến đỏ, bên trong cũng không có nửa điểm động tĩnh, xem ra phải chờ.

Mùa đông Phương Nam cùng Bắc Phương bất đồng, mặc dù nhiệt độ hơi cao một chút, nhưng lại không có khí ấm, cô lạnh, thân thể cuộn thành một đoàn đứng ở góc tường muốn đợi chủ nhân phòng ốc trở lại, vậy mà, cô chờ nhiều giờ cũng không có thấy nửa bóng người, sau lại thật sự không có cách nào, cô lại phủi mông một cái đứng lên, dọc theo hành lang đi gõ cửa từng nhà.

Vào thời điểm này, mọi người không phải cả nhà đi du lịch chính là đi chúc tết, rất ít có người ở nhà, cô gõ đến hộ thứ năm mới có người đến mở cửa.

Mở cửa là một người đàn ông trung niên hơn 40 tuổi, vừa thấy Tăng Tĩnh Ngữ đầu tóc rối bời, không khỏi nhíu mày, không thiện ý hỏi, “Có chuyện gì?”

Tăng Tĩnh Ngữ hiển nhiên không ngờ mình sẽ bị người ghét bỏ, cúi đầu nhìn coi quần áo của mình, quần jean ở trên xe bị chen lấn nhăn nhăn nhúm nhúm, ống quần bị người chen lấn đạp đạp nên có mấy dấu chân, áo nhung màu trắng dấu bết lại càng rõ hơn, tóc…….. Đoán chừng cũng không có tốt hơn bao nhiêu, mới vừa rồi cô là mang theo cái mũ núp ở góc tường, hiện tại đem cái mũ đến buông xuống, đoán chừng đã loạn thành chuồng gà rồi, mặt cũng không có rửa, cũng không chải chuốc, không biết miệng có thối hay không.

Biết dạng của mình 囧, cô cũng không khỏi có chút xấu hổ, hơi có vẻ chột dạ thả nhẹ âm điệu, chỉa về phía nhà trước kia của cô hỏi: “Xin hỏi anh biết này hộ ai ở không?”

Người đàn ông theo ngón tay thon dài của cô nhìn sang, cúi đầu suy nghĩ mấy giây nói: “Hình như là người nữ, trước kia tôi có gặp qua một lần.”

“Cô ấy hình dáng thế nào?”

“Rất xinh đẹp.”

“Vậy……..” Cô còn muốn hỏi vậy anh có biết cô đi đâu không, cũng không đợi cô hỏi xong, người đàn ông đã phiền não cắt đứt lời cô nói: “Tôi cũng không biết rồi, cô đi hỏi người khác thôi.”

Cửa bị người từ bên trong nặng nề đóng, Tăng Tĩnh Ngữ tức giận nghĩ gầm thét, nhưng gầm thét thì có ích lợi gì, cô thất bại đem đồ ăn vặt mang theo trong tay hung hăng ngã trên mặt đất, cứ như vậy đứng lẳng lặng, ngơ ngác nhìn cái bọc kia nước cùng mấy cái bánh bao mang theo, cũng không biết đang suy nghĩ gì, hồi lâu, mới cúi người nhặt túi lên, chậm rãi đi tới cầu thang.

Chương 36

Đầu tiên là ở xe lửa đứng hơn mười tiếng đồng hồ, bị chen lấn gần chết không nói, điện thoại di động cũng bị trộm, cuối cùng thê thảm xuống xe, may mắn là chai nước cùng mấy cái bánh bao vẫn còn, giống tên ăn xin đứng ở góc tường lạnh cóng đến thê thê thảm thảm, còn bị người ta được ghét bỏ.

Cô tức giận nghĩ gầm thét, muốn điên cuồng, cô nhớ ba, nhớ Thiệu Tuấn, muốn về nhà –––– tuy nhiên đó là điều không thể, bởi vì cô còn chưa có tìm được mẹ cô.

Tăng Tĩnh Ngữ ở trong lòng âm thầm thề, sau khi trở về cô sẽ đem những chuyện này cặn kẽ nói cho Thiệu Tuấn nghe, để cho anh áy náy, cho anh biết anh đắc tội với cô nhiều bao nhiêu, để cho anh đau lòng đến tột đỉnh, hận không thể đem mình nâng niu trong lòng bàn tay cẩn thận che chở.

Ra khỏi nhà trọ, cô lại kéo bước chân trầm trọng đi tới đường lớn, không nhớ rõ đã nhảy mũi bao nhiêu lần, chỉ biết cô ngứa mũi, mắt ê ẩm, cũng không muốn khóc, nhưng mắt lại không ngừng chảy nước mắt. Làm một sinh viên lâm sàn trong đại học quân y, cô rất khẳng định, chính mình lại bị cảm.

Dọc theo đường lớn vẫn nửa giờ, cô mới nhìn thấy tiệm thuốc, mua một hộp Bạch Gia Hắc, rồi qua siêu thị mini bên cạnh mua một cuồn giấy, một chai nước suối liền uống thuốc, lại đem khăn giấy thấm ướt xoa xoa mặt, dùng ngón tay vuốt vuốt tóc, cho đến khi đem chính mình xử lý sạch sẽ, mới đi đón xe.

Cô tự nói với mình, chỉ còn lại một chỗ cuối cùng, nếu như còn tìm không được, thì cô hãy về nhà, coi như cô và Tôn hầu tử giống nhau,là từ trong kẽ đá chui ra, chưa từng có mẹ.

Nói nơi cuối cùng là nhà ông bà ngoại trước kia, bên cạnh thành phố Thường Trữ, khi còn bé, tết mỗi năm mẹ cô sẽ mang cô trở lại thăm Ông Bà Ngoại, cô nghĩ, nếu vẫn không gặp được mẹ cô, bản nhân cũng không còn quan hệ, có thể liên lạc với cũng là tốt, vô cùng tàn nhẫn nhưng mà cũng chỉ là để cho cô cùng cô mẹ đoạn tuyệt quan hệ mà thôi, coi như cô chưa từng có mẹ.

Ông ngoại Tăng Tĩnh Ngữ của là giáo viên trung học, trước kia đã mua một căn phòng tròng trong trường (ký túc xá dành cho giáo viên), gồm ba phòng ngủ một phòng khách, rất rộng rãi, cho đến khi về hưu cũng vẫn ở tại vậy. Cô nhớ cậu đã khuyên Ông Ngoại & Bà Ngoại đến ở cùng cậu tại Thường Trữ thì ông ngoại nói: “Cả đời ba đi dạy, nếu xa trường học cảm giác trong lòng thiếu thiếu cái gì đó, hay là thôi đi.”

Từ biệt vài chục năm, kể từ khi ba mẹ ly hôn, cô bị ba mang đi, về sau cũng chưa từng trở về, lời nói lúc đó còn lời nói còn văng vẳng bên tai, cũng không biết ông ngoại còn ở tại nơi này hay không.

Nói không khẩn trương là giả, cô thậm chí cảm thấy được tay mình lúc nhấn chuông cửa có chút khẽ phát run, giống như trước mắt không phải một cánh cửa, mà là tuyên bố cuối cùng giải quyết Phán quan.

Cửa rất nhanh từ bên trong mở ra, một vị lớn tuổi tóc mai hai bên trắng bệch hiền lành nhìn Tăng Tĩnh Ngữ, ông mặc áo len xanh đậm cổ chữ V, quần màu xám tro, trên mũi còn mang theo cái kính lão màu đen, thân thể khô gầy nhưng tinh thần rất tốt, cả người tản ra một cỗ tư vị học thức lớn tuổi.

Giờ phút này ông mất hồn nhìn cô, không thế nào xác định hỏi: “Cháu là ––––”

“Con là Tăng Tĩnh Ngữ.” Cô vốn là muốn gọi ông ngoại, nhưng lời nói đến cổ họng lại làm thế nào cũng không nói được.

Ông nghe vậy trên mặt không khỏi vui mừng, kích động kêu la, “Mau vào, mau vào, Triệu Tiếc, mau ra đây, xem một chút ai tới rồi.”

Lúc nghe được ông cụ gọi Triệu Tiếc, Tăng Tĩnh Ngữ trên căn bản đã hóa đá, ngây ngốc sững sờ đứng ở nơi này, mắt nhìn chằm chằm trong nhà nhìn, Triệu Tiếc, Triệu Tiếc, cô đã bao nhiêu năm chưa nghe qua cái tên này rồi, mười năm, không, mười một năm, từ chín tuổi, sau khi ba mẹ ly hôn cô liền sẽ không muốn nhắc tới cái tên này, nghĩ cũng không muốn nghĩ.

Nhưng hôm nay cô không chỉ có nghe được tên còn gặp được người sống, cô nên vui mừng ư, hay là nên ôm bà khóc lóc nức nở, kể nỗi khổ ly biệt?

Trong lúc nhất thời đầu óc như bị hôn mê, rỗng tuếch, cô lại hoàn toàn không biết nên phản ứng như thế nào, chỉ biết ngơ ngác, ngây ngốc nhìn bà, giống như điêu khắc.

“Tĩnh Ngữ” Triệu Tiếc cúi đầu kêu một tiếng, từ từ đi tới bên cạnh cô. Bà đã bao lâu không gặp đứa con gái này rồi nhỉ, mười một năm đi, khi đó còn chưa cao tới bả vai mình nữa, tóc thật dài, luôn là rất thích xinh đẹp nên mỗi sáng sớm sẽ để bà thắt bím cho cô, chuyện thích nhất chính là mang cô đi ăn KFC, mua và mặc váy xinh đẹp.

Đảo mắt mười một năm trôi qua rồi, hôm nay con gái đã trưởng thành duyên dáng yêu kiều như một thiêu nữ, xinh đẹp giống như trong tưởng tượng của bà, thậm chí xem ra còn cao hơn bà một chút, bà không kiềm hãm được giơ tay lên muốn sờ cô, lại không kịp tránh đi phòng bị của cô, nên bị cô gạt tay ra khỏi.

Tăng Tĩnh Ngữ cau mày, giọng nói không tốt chút nào hướng bà gầm nhẹ: “Bà đừng đụng tôi.”

Triệu Tiếc nghe vậy giống như bị chạm điện, thu tay về, bình tĩnh nhìn cô, trong con mắt đầy tràn đầy thương yêu cùng thương tiếc, bà nói: “Con đừng tức giận, mẹ không đụng vào con. Con nhanh lên một chút đi vào, chớ đứng ở ngoài, sẽ bị lạnh.”

Tăng Tĩnh Ngữ không ưỡn ẹo hừ lạnh một tiếng, mặt miễn cưỡng vào cửa, vừa ý lại không nhịn được nghĩ, NND, lạnh chết cô, trong nhà thật ấm áp.

Trong phòng khách, bà nội Triệu đã châm trà cho Tăng Tĩnh Ngữ, cô ở bên ngoài đông lạnh đã lâu, vừa thấy trà nóng giống như Bát Lộ quân gặp được chiến hữu cách mạng, kêu lên một tiếng kích động, cầm lên uống, kết quả cô bị nóng đến bỏng đầu lưỡi, còn đem tất cả nước trong miệng đều phun ra đầy bàn.

Đối diện, Triệu Tiếc, thấy vậy lo lắng, rút giấy liên tục, không ngừng hướng trên mặt cô lau đi, trong miệng còn lo lắng hỏi: “Có nóng không, có đau hay không?”

Mèo khóc chuột giả từ bi, Tăng Tĩnh Ngữ để ly xuống hung hăng trợn mắt nhìn mẹ cô một cái, nghĩ thầm, nếu không phải vì tới tìm bà cô sẽ rơi vào như vậy thảm cảnh giống ăn xin như vậy hay sao chứ?

Thấy Tăng Tĩnh Ngữ đối với bà một bộ hận không thể cắn răng nghiến lợi, Triệu Tiếc trong lòng không nói ra được khổ sở, bà đã sớm hối hận lúc trước vì nhất thời kích động ly hôn, cái gì gọi là bà yêu người khác, cái gì gọi là bà muốn cùng người ra nước ngoài, đi đến một tương lai tốt đẹp, tất cả đều là vô nghĩa. Trời mới biết sau khi ly hôn bà có bao nhiêu hối hận, bà nhớ chồng cùng con gái bao nhiêu.

Nhưng hối hận thì có ích lợi gì, bà đã sớm không mặt mũi để gặp bọn họ rồi.

Nước rất nhanh đã lạnh, Tăng Tĩnh Ngữ một hơi uống đầy một ly, nước ấm xuống bụng, cả người thư thái rất nhiều.

Đối diện Triệu Tiếc thấy cô uống gấp như vậy cho là cô rất khát, cầm lên cái ly bà nghĩ lại đi rót cho cô thêm một ly nữa, Tăng Tĩnh Ngữ mắt lạnh nhìn cử động của bà, lông mày gảy nhẹ, lành lạnh nói: “Không cần nữa, tôi còn có lời muốn nói với bà.”

“Được, chúng ta đi vào nhà nói.” Triệu Tiếc đồng ý rất dứt khoát, bà ngoại Triệu nhìn nhìn Triệu Tiếc, trên mặt không khỏi hiện ra một tia lo lắng, từ khi Tăng Tĩnh Ngữ vào nhà đến bây giờ, đối với Triệu Tiếc chưa biểu hiện một sắc mặt tốt nào, nói tới nói lui cũng không được mấy câu, bà rất muốn nói hãy nói chuyện ở chỗ này đi, nhưng còn chưa kịp mở miệng thì Triệu Tiếc liền đứng dậy hướng phòng ngủ đi tới.

Trong phòng ngủ, Tăng Tĩnh Ngữ ngồi ở trên giường, cầm khăn giấy trong tay, rất không có hình tượng vừa lau nước mũi vừa hỏi: “Bà tái hôn sao?”

Triệu Tiếc nghe vậy chỉ cảm thấy trong lòng đau khổ khó nói thành lời, nhưng trên mặt làm bộ như một bộ điềm nhiên như không có việc gì, rất bình tĩnh mà nói: “Con hỏi cái này để làm gì.”

Không ngờ tới mẹ cô sẽ nói như vậy, Tăng Tĩnh Ngữ lặng mấy giây, chân mày hơi nhíu lại, ý vị sâu xa nhìn chằm chằm mẹ cô, không nói câu nào, liền nhìn chằm chặp, cho đến khi Triệu Tiếc toàn thân sợ hãi, cuối cùng không thể không chủ động bỏ vũ khí đầu hàng nói không có.

Tăng Tĩnh Ngữ nghe vậy vui lên, trong lòng chợt thở phào nhẹ nhõm, thiếu chút nữa liền bật cười. Không có là tốt rồi, không có là tốt rồi, như vậy chuyến này cô cũng không coi như có thu hoạch, những thứ khổ sở kia, những thứ tức giận kia, cũng vì thế nên giống như trong nháy mắt tan thành mây khói. Một đường chua cay, một đường lo lắng cùng thấp thỏm cùng những đau khổ đều đáng giá.

Cô kích động và thẳng thắn nói: “Ba muốn tái hôn, tôi không thích người phụ nữ kia, nếu bà là mẹ tôi thì hãy đi cùng tôi, đi đoạt lại ba tôi.”

Triệu Tiếc bị lời của cô lôi đến, nửa ngày mới ấp a ấp úng hỏi: “Con nói là ––––– ba con vẫn không có kết hôn?”

“Ừ, không có kết hôn.” Tăng Tĩnh Ngữ rất khẳng định gật đầu, chỉ là cô tuyệt đối sẽ không nói, cho nên không có kết hôn là bởi vì mình một mực phá hư.

Không có kết hôn, Triệu Tiếc âm thầm ở trong lòng cười khổ một tiếng, không có kết hôn thì thế nào, bây giờ còn không phải là muốn kết hôn sao. Đau lòng là khó tránh khỏi, Ông thật sự cần một ngời phụ nữ tốt ở bên cạnh, bà nên chúc phúc ông, không phải sao?

Nhưng lời này, bà lại thế nào cũng nói không ra.

Thấy Triệu Tiếc không nói lời nào, Tăng Tĩnh Ngữ nóng nảy, rất sợ mẹ cô không đồng ý, ba chân bốn cẳng chạy lên kéo mẹ cô trực tiếp xông ra ngoài, trong miệng còn không ngừng lẩm bẩm: “Tôi mặc kệ, bà hôm nay phải cùng tôi trở về, đây là bà thiếu tôi.”

Bà thiếu cô mười một năm tình thương của mẹ, thiếu cô mười một năm thương yêu cùng che chở. Không phải là không hận, nhưng tựa như tục ngữ nói, không có yêu ở đâu ra hận.

Ban đầu khi ba mẹ chưa ly hôn, Triệu Tiếc chính là bầu trời của cô, buổi tối mỗi ngày bà sẽ ôm cô ngủ, sẽ ở lúc trước khi ngủ kể cho cô nghe chuyện Bạch Tuyết công chúa, buổi sáng sẽ dịu dàng tết đuôi sam đẹp mắt cho cô, thỉnh thoảng sẽ mua cho cô đùi gà còn hương giòn cho cô ăn, Chủ nhật còn mang cô đi khu vui chơi chơi, bà là yêu cô như vậy, coi cô như công chúa, nâng niu trong lòng bàn tay, thận trọng che chở, thương yêu, tuy nhiên đang lúc cô cho là cô có thể được như vậy, được yêu thương cả đời thì lại đột nhiên đem tất cả yêu thương ấy thu hồi, một chút cũng không còn, cứ nhẫn tâm như vậy cùng người khác bỏ đi, để lại cô cùng ba đau khổ, thương tâm.

Làm sao có thể không hận ––––– nhưng hận nhiều hơn nữa thì đó cũng là mẹ ruột của cô, máu mủ tình thâm, dù là mẹ ruột cô từ bỏ họ (TTN và ba), cô cũng không muốn ba của cô đi cưới người khác.

Cho nên, cuối cùng cô lại uy hiếp nói: “Bà nhất định phải đi theo tôi, nếu không tôi sẽ đoạn tuyệt quan hệ mẹ con với bà.”

Đã nói rồi như vậy, bà còn có thể không đi sao? Triệu Tiếc đột nhiên cảm thấy rất im lặng, đây là con gái khéo léo nghe lời của bà đây sao?

Chương 37

Lúc Tăng Tĩnh Ngữ cùng mẹ cô về đến nhà đã là chín giờ tối rồi. Vốn cô nghĩ là trở lại càng sớm càng tốt, nhưng ông bà ngoại lại muốn cô ở lại ăn cơm, hơn nữa cuối cùng cô bởi vì quá buồn ngủ nên cuối cùng ở lại ngủ một giấc, cứ như vậy kéo thêm một buổi chiều, tận tới đêm khuya mới cùng mẹ cô ngồi máy bay bay về.

Dĩ nhiên, cô cũng không biết, trong thời gian cô biến mất, Thiệu Tuấn cùng đồng chí Tăng Trường Quân trải qua có bao nhiêu gian nan.

Tăng Trường Quân lúc bắt đầu còn tưởng rằng cô chỉ là cáu kỉnh, trời tối tự nhiên sẽ về nhà, nhưng khi ông từ bệnh viện trở lại thấy phòng ốc đen kịt, trong lòng nhất thời khẩn trương. Trước kia cô cũng náo qua kỳ cục, nhưng là cho tới nay sẽ không rời nhà trốn đi, thế nhưng lần này……..

Tăng Trường Quân đột nhiên nghĩ đến tình cảnh hai năm trước, Tăng Tĩnh Ngữ ở trong quán bar bị người bỏ thuốc, trong lòng không khỏi đột nhiên liền sợ, hơn nửa đêm gọi điện thoại cho trưởng cục cảnh sát, đối với các chỗ ăn chơi tại thành phố T cùng thành phố Y bất ngờ kiểm tra.

Mà một bên Thiệu Tuấn, đợi đến nửa đêm cũng không đợi được điện thoại của Tăng Tĩnh Ngữ điện tới, lòng như lửa đốt, cuối cùng chỉ đành phải gọi cho Tăng Trường Quân.

Bên kia, Tăng Trường Quân câu nói đầu tiên thì hỏi anh: “Tĩnh Ngữ tìm đến cậu rồi sao?”

Thiệu Tuấn trong lòng chợt căng thẳng, trầm mặc hồi lâu mới chậm rãi nói, “Không có”

Trong lúc nhất thời hai người cũng trở nên hết sức trầm mặc, cuối cùng Thiệu Tuấn đề nghị nói, “Chúng ta báo cảnh sát thôi.”

Tăng Trường Quân bất đắc dĩ trả lời: “Bên cảnh sát phải mất tích hơn 24h mới thụ lý án, hiện tại báo cảnh sát vô dụng.”

“Nhưng…………” Thiệu Tuấn còn muốn nói Tăng Tĩnh Ngữ nếu là lại chạy đi quầy rượu thì làm thế nào, chỉ là không đợi anh nói xong đã bị Tăng Trường Quân cắt đứt, giọng nói ông giảm thấp xuống, bảo đảm nói: “Tôi hiểu biết rõ cậu muốn nói cái gì, tất cả chỗ ăn chơi ở thành phố Y và T đều có kiểm tra bất ngờ, phàm là giới nữ hai mươi mấy tuổi đều sẽ bị mang đi cục cảnh sát làm ghi chép, chúng ta bây giờ chỉ có thể đợi tin tức.”

Vì vậy hai người thống nhất chờ đến buổi tối ngày thứ hai, cho đến khi cô gái không có lương tâm mang theo mẹ cô trở lại.

Hai người vào cửa lúc đèn của phòng khách vẫn sáng, nhưng trong nhà lại an tĩnh không có một chút âm thanh, Tăng Tĩnh Ngữ trực tiếp dẫn mẹ hướng cầu thang đi, bánh xe rương hành lý cùng sàn nhà ma sát phát ra một chuỗi tiếng vang dài “sạt sạt”, nhất thời đánh thức Tăng Trường Quân đang ngủ trên ghế sa lon, ông ngồi vọt dậy nhìn về ngưỡng cửa đi, trong miệng lớn tiếng gào thét: “Tăng Tĩnh Ngữ, con đi đâu?”

Trong âm thanh của ông rõ ràng mang theo một dòng tức giận, trên mặt càng thêm âm trầm đáng sợ, sau đó, tất cả tâm tình thấy khi Triệu Tiếc phía sau lưng Tăng Tĩnh Ngữ thì toàn bộ hóa thành hư không, còn dư lại chỉ là kinh ngạc cùng gương mặt không thể tin.

“Bà…….” Ông trợn to mắt nhìn Triệu Tiếc, muốn nói gì, nhưng nửa ngày lại chỉ nói một chữ “Bà”, ông hoàn toàn không biết nên nói gì rồi.

Nhìn ra, mười một năm qua bà cũng rất đẹp, năm tháng giống như chưa từng lưu lại một điểm dấu vết ở trên mặt bà, người 40 tuổi rồi, không thấy già đi ngược lại xem ra so với lúc trước có khí chất hơn, tóc ngắn màu rám nắng, khăn quàng cổ màu đỏ chót trên cổ buông lỏng, áo khoác màu gạo trắng cùng váy đen ngắn, chân mang đôi giày cao năm phân, cả người xem ra tài trí mà Mỹ Lệ, ông cau mày nghĩ, người nam nhân kia nên đối với cô rất tốt, như vậy cũng không uổng ban đầu cô bỏ mình.

Tăng Tĩnh Ngữ không ngờ ba cô sẽ ngủ ở trên ghế sa lon, trong lúc nhất thời không khỏi lo lắng, bước nhanh đi tới bên sofa, từ trên cao nhìn xuống trách cứ ba cô: “Ba, sao ba lại ngủ như vậy, tại sao không vào trong phòng.”

Tăng Trường Quân nghe vậy thu hồi tầm mắt nhìn về phía Tăng Tĩnh Ngữ, không nhịn được nhớ tới cô hai ngày nay nhà trốn đi, cả đêm không ngủ, khắp nơi sai người nhờ người tìm cô, trong lòng hỏa khí không khỏi dâng trào, làm nhiều cái hít sâu mới có thể hết sức đè nén tức giận ở đáy lòng, trầm giọng hỏi cô hai ngày nay đi đâu.

Tăng Tĩnh Ngữ cũng không biết ba của cô lo lắng cô nhiều như vậy, càng không biết là ba cô muôn luôn công chính nghiêm minh lại vì cô mà ‘lạm dụng’ chức quyền cũng chỉ muốn tìm kiếm cô, thậm chí trễ như thế còn chưa ngủ đều chỉ là vì đợi cô.

Cô cho là ba cô vẫn còn tức ngày đó cô đả thương Trương Tuệ, trong lòng cũng giận, phẫn hận ngẩng đầu lên nhìn thẳng ba cô, giọng nói không tốt chút nào, nói: “Con đi tìm mẹ con, thế nào, chỉ cho phép mình tìm người thân mật lại không cho phép con tìm mẹ mình sao.”

“Con……….” Tăng Trường Quân lửa giận nảy ra, giơ tay cho Tăng Tĩnh Ngữ một cái tát.

Tăng Tĩnh Ngữ giơ tay lên che mặt bị đánh sưng của mình, trong nháy mắt, không ngừng chảy mắt, nước mắt không tự chủ được rớt xuống. Triệu Tiếc đứng một bên bị Tăng Trường Quân đột nhiên tát một cái, vội vàng chạy tới đem Tăng Tĩnh Ngữ hướng sau lưng rồi, sau đó một bộ gà mẹ bảo vệ gà con muốn liều mạng, ngẩng đầu lên trừng mắt căm tức nhìn Tăng Trường Quân: “Anh không hoan nghênh em có thể nói rõ, không cần thiết đánh con như thế.”

“Tôi………” Tăng Trường Quân á khẩu không trả lời được, ông thật sự là tức đến chập mạch rồi, hai ngày nay lo lắng hãi hùng cộng thêm lúc này Tăng Tĩnh Ngữ cố ý kích thích anh, trong lúc nhất thời mất đi lý trí, nhưng ông thật không phải là cố ý, nhưng mà lời xin lỗi thì làm thế nào cũng không nói ra miệng được.

Không chịu nổi ánh mắt căm thù của Triệu Tiếc cùng Tăng Tĩnh Ngữ an tĩnh quỷ dị, Tăng Trường Quân vô lực rủ xuống bả vai, chậm rãi đi lên lầu.

Lúc này Triệu Tiếc vội vàng quay đầu lại đi kéo tay đang bưng mặt của Tăng Tĩnh Ngữ, muốn xem mặt của cô, nhưng không ngờ bị Tăng Tĩnh Ngữ một thanh vươn ra, lớn tiếng hướng cô quát: “Bà tại sao muốn sinh tôi ra…tôi hận bà, tôi hận các người.”

Tăng Tĩnh Ngữ lại chạy, nhưng mà lần này cô không có chạy ra cửa mà là chạy trở về phòng ngủ của mình, sau đó từ bên trong khóa trái cửa, mặc cho mẹ cô ở bên ngoài gọi như thế nào cũng không để ý.

Chẳng biết lúc nào, Tăng Trường Quân cũng đến cửa, chỉ thấy trong tay ông cầm một cây thanh sắt, động thủ vài cái thì cửa đã bị đánh mở ra, Triệu Tiếc nhanh chạy đi vào.

Bên trong phòng, thân thể Tăng Tĩnh Ngữ cuộn thành một đoàn núp ở trên giường, giống như một con thú nhỏ bị thương, chăn cũng không che, chỉ là thật thấp nức nở, Triệu Tiếc nhìn chỉ cảm thấy trong lòng giống như bị kim đâm, rất đau. Bà rất nhanh đi tới bên giường ngồi xuống, sau đó đưa tay ra sờ lưng Tăng Tĩnh Ngữ, từng phát từng phát nhẹ nhàng vuốt, cố gắng an ủi con gái đang đau lòng.

Tăng Tĩnh Ngữ né tránh, nhích đến chỗ khác tiếp tục khóc, Triệu Tiếc tay khó khăn lắm dừng tại giữa không trung không biết như thế nào cho phải, Tăng Trường Quân nhìn trong lòng cũng khó chịu, tuy nhiên ông không biết nên nói những gì, sau lại trực tiếp đi ra cửa gọi điện thoại cho Thiệu Tuấn.

Lúc Thiệu Tuấn nhận được điện thoại vẫn còn ở bên ngoài tìm kiếm không mục đích, vu vơ, bâng quơ tìm lung tung, vừa nghe nói Tăng Tĩnh Ngữ về nhà không kiềm hãm được vui mừng, anh hỏi: “Hiện tại có tốt hay không? Có thể để Tĩnh Ngữ nghe điện thoại hay không?”

Tăng Trường Quân khổ sở nhìn người nào đó trên giường nhỏ giọng nức nở một chút, lại nghĩ thầm Tăng Tĩnh Ngữ yêu Thiệu Tuấn như vậy, để Thiệu Tuấn tới đây khuyên nhủ cô cũng tốt.

Lúc Thiệu Tuấn tới Tăng Tĩnh Ngữ đã mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, Triệu Tiếc đang cẩn thận đắp chăn cho cô, nhìn thấy Thiệu Tuấn bà đầu tiên là sững sờ, sau đó vừa nhìn về phía Tăng Trường Quân Thiệu Tuấn sau lưng, Tăng Trường Quân ý bảo muốn bà ra ngoài, Triệu Tiếc quay đầu lại nhìn Tăng Tĩnh Ngữ một cái, lại nhìn Thiệu Tuấn một chút, cuối cùng vẫn là ba bước quay đầu lại đóng cửa đi ra khỏi phòng ngủ.

Thiệu Tuấn đứng ở bên giường, an tĩnh nhìn gò má bên phải của cô sưng đỏ, không nhịn được đưa tay muốn sờ, nhưng cuối cùng ngừng lại, anh sợ đánh thức cô, càng sợ làm đau cô.

Tăng Tĩnh Ngữ ngủ cũng không an ổn, liền trong mộng thật thấp nức nở, Thiệu Tuấn đau lòng cầm lấy tay cô, không ngừng tinh tế hôn mu bàn tay cô, trong miệng nhẹ giọng lẩm bẩm tên của cô, một lần một lần, không sợ người khác làm phiền.

Rất nhanh Tăng Tĩnh Ngữ liền tỉnh, cô mơ mơ màng màng mở mắt ra, trong hoảng hốt giống như thấy được mặt của Thiệu Tuấn, cô có chút mừng rỡ muốn nhìn rõ ràng một chút nữa, vì vậy dùng sức trừng mắt muốn tỉnh táo nhìn một chút, Thiệu Tuấn buồn cười nhìn động tác đáng yêu của cô, không nhịn được cúi đầu khẽ hôn lên mí mắt cô.

“Ha ha” Tăng Tĩnh Ngữ cười khúc khích đưa tay ôm lấy cổ của Thiệu Tuấn hỏi, “Sao anh lại tới đây.” Âm thanh nhỏ giọng thốt ra giọng mũi đậm đặc, nhưng vẫn là không che giấu được sự hưng phấn trong đó.

Thiệu Tuấn cũng không trả lời, chỉ là mặt tràn đầy đau lòng nhìn cô, hồi lâu mới nói: “Còn đau không?”

Tăng Tĩnh Ngữ thử giật giật khóe miệng, sau đó vẫn hít hà, Thiệu Tuấn đưa tay đi sờ mặt cô, nói rất khẳng định: “Ba đánh em.”

“…………” Tăng Tĩnh Ngữ phiền não quay đầu đi chỗ khác, cô hiện tại không muốn nghe đến về ba cô, bất luận cái chuyện gì.

Thiệu Tuấn nhìn cô tức giận, thở dài bất đắc dĩ một tiếng nói: “Tĩnh Ngữ, đừng trách ba em, em không biết em mất tích hai ngày nay ba em có bao nhiêu gấp gáp, tất cả chỗ ăn chơi ở thành phố Y và T đều bị ông tra xét ngược đáy lên trời, hôm nay cũng thế, liền bộ đội cũng không đi, bên ngoài tìm em cả một ngày, vẫn tìm không được rất khuya mới trở về, anh đây cũng là tức giận.”

“Dừng ~~” Tăng Tĩnh Ngữ xem thường hừ nhẹ một tiếng, nhưng trên mặt rõ ràng thoáng qua một chút ý cười, thì ra là ba của cô còn không có bị Trương Tuệ mê đảo, ông còn thương cô, quan tâm cô.

Nghĩ như vậy, cô lại không giải thích được tâm tình tốt lên, quay đầu lại giả bộ tức giận khi dễ Thiệu Tuấn nói: “Mất tích! Các anh đã xem quá nhiều phim truyền hình đi, em đây bao nhiêu tuổi rồi làm sao có thể mất tích.”

Thiệu Tuấn rất tức giận: “Vậy sao em không gọi điện thoại bọn anh?”

Tăng Tĩnh Ngữ lẽ thẳng khí hùng phản bác “Điện thoại di động của em bị trộm rồi.”

Thiệu Tuấn truy vấn tận gốc: “Không phải còn có điện thoại công cộng sao?”

Tăng Tĩnh Ngữ chống chế, “Cái đó……. Cái đó………. Em không nhớ rõ số điện thoại.”


Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27 end
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .